cac tam thu hung ca
Các tâm thư Hưng Ca
TÂM THƯ ĐẠI HỘI HƯNG CA 15
Anh Chị Em thân mến,
Có những tiếng hát để mua vui. Nhưng cũng có những tiếng hát… để đánh thức một dân tộc.
Hưng Ca chưa bao giờ là ca hát mua vui. Hưng Ca là lập trường. Là dấn thân. Là tiếng nói phá tan sự im lặng.
Chúng ta đang đối diện với điều gì?
Một quê hương chưa có Tự do.
Một dân tộc chưa có Dân chủ, Nhân quyền.
Và cái xấu, cái ác - không chỉ ở trong nước - mà lan tràn ra hải ngoại, len lỏi, thậm chí ngự trị ngay trong tổ chức của chúng ta.
Trong hoàn cảnh đó, im lặng không còn là dung hòa - mà là đầu hàng.
Mười bốn kỳ đại hội đã đi qua. Biết bao người đã hát. Biết bao người đã đứng lên.
Và cũng không ít người đã rời đi.
Con thuyền Hưng Ca đã từng đưa không ít anh chị em cập bến vinh quang.
Vậy hôm nay, xin đừng quay lưng để mặc nó chòng chành giữa phong ba bão táp.
Và càng không nên nhẫn tâm nhấn chìm chính con thuyền đã một lần nâng bước quý vị đến bờ danh vọng.
Câu hỏi hôm nay không còn là “ai đã làm?”
Mà là:
Ai sẽ tiếp tục?
Ai sẽ đứng lên?
Ai sẽ giữ ngọn lửa này?
Đại Hội Hưng Ca 15 không phải là một lựa chọn.
Đây là một lời đáp trả.
Một hành động cần thiết.
Một lần khẳng định lại chúng ta là ai.
Chúng tôi không chỉ mời anh chị em tham dự. Chúng tôi kêu gọi anh chị em:
Hãy trở về.
Trở về để cất tiếng hát - khi người khác chọn im lặng.
Trở về để đứng chung hàng ngũ - khi chia rẽ đang len vào.
Trở về để nhắc nhau rằng: chúng ta vẫn còn đây - và chưa bao giờ đầu hàng cái ác.
Chỉ sau hơn một tuần thông báo, đã có hơn 40 anh chị em ghi danh.
Đó không chỉ là con số. Đó là một tín hiệu: ngọn lửa vẫn cháy.
Những Hưng Ca của buổi đầu - dẫu đã mỏi gối, chồn chân - vẫn quay về.
Không phải để hoài niệm, mà để giữ lửa.
Những Hưng Ca mới - những mầm non vừa nhập dòng - không đứng sau, mà đang tiến lên.
Không chờ đợi, mà đang tiếp nhận trách nhiệm.
Đây không còn là lúc đứng ngoài nhìn. Không còn là lúc “để người khác làm”.
Nếu không phải là chúng ta — thì là ai?
Nếu không phải là bây giờ — thì là bao giờ?
Đại Hội Hưng Ca 15 đang mở cửa. Và câu trả lời… không nằm trên giấy,
không nằm trong lời nói, mà nằm ở bước chân của anh chị em.
Hẹn gặp lại nhau trong ngày hội lớn.
Trân trọng,
Nguyễn Minh Huy
Phong Trào Trưởng Phong Trào Hưng Ca
TÂM THƯ SỐ 2 - ĐẠI HỘI HƯNG CA 15
Kính thưa Quý Anh, Chị, Em,
Sau khi anh Cố vấn 4 Nghĩa cho ra đời bài hát Chào Mừng Đại Hội 15, nhiều người đã nghe, đã hiểu, và đã cảm được phần nào con đường mà Hưng Ca đang đi.
Những lời chia sẻ, những lời khích lệ được gởi về. Nhưng điều đáng quý hơn hết - là những bước chân đang hướng về Houston ngày 30 tháng 5.
“Nếu không là ta, thì còn là ai nữa?
Nếu không bây giờ, còn đợi đến bao giờ?
Đại Hội mở ra không chỉ trên giấy má,
Mà ở bước chân về dưới bóng cờ.
Hãy trở về, về cùng với Hưng Ca,
Giữ cho lửa thiêng sáng mãi không nhòa.
Ta vẫn còn đây, và chưa từng khuất phục
Trước bóng tối đen hay độc ác gian tà.”
Thưa anh chị em,
Trong những ngày vừa qua, chúng tôi nhận được những tin tức làm ấm lòng.
Hai thân hữu từ Nam Cali vừa ghi danh, không phải để đến như quan khách, mà để góp tay, góp sức cùng anh em.
Một chị thân hữu tại San Jose, dù sức khỏe không cho phép di chuyển bằng máy bay, vẫn tha thiết xin được góp phần từ xa.
Chị âm thầm đan từng chiếc khăn — năm chiếc khăn mang màu cờ vàng ba sọc đỏ và cờ Hoa Kỳ - để làm món quà nghĩa tình trao tặng Ban Chấp Hành nhiệm kỳ tới. Để kịp ngày Đại Hội, chị phải làm ngày làm đêm trong nhiều tuần lễ.
Những món quà như vậy, không thể đo bằng vật chất, mà chỉ có thể cảm bằng tấm lòng. Và chính những tấm lòng ấy là nguồn nâng đỡ lớn lao cho anh em đang dấn thân.
Chúng tôi cũng trân trọng đón nhận sự nhận lời làm Cố vấn của một vị lãnh đạo trong Liên Minh Quang Phục Việt Nam. Anh khiêm tốn tâm sự: “Ngày trước anh Võ Đại Tôn là Cố vấn cho quý vị. Tôi thì tài hèn sức mọn, không ăn nói lưu loát như anh Tôn, nhưng tôi sẵn sàng góp phần, trong khả năng của mình, để hỗ trợ anh em.”
Những lời chân tình ấy, nghe qua tưởng nhẹ, mà nặng nghĩa vô cùng.
Đặc biệt, trong kỳ Đại Hội này, nhiều vị Chủ tịch và cựu Chủ tịch các Cộng Đồng từ các tiểu bang xa cũng sẽ về tham dự, không ngoài mục đích nâng đỡ tinh thần cho Hưng Ca.
Trong lúc đang viết tâm Tâm Thư số 2 này thì nhận điên thoại của một vị ký giả lão thành, tuổi ngoài 80 từ California gọi đến. Bà cho biết đã đọc được Tâm Thư số 1, và bà muốn hẹn ngày làm cuộc phỏng vấn, phổ biến thông điệp tích cưc mà Hưng Ca đang chuyển tải qua các chương trình phát thanh bà đang cộng tác.
Thưa anh chị em,
Chính trong những lúc khó khăn nhất, ta mới thấy được những bàn tay âm thầm đưa ra. Ánh sáng sẽ xóa tan bóng tối. Khi mặt trời lên, bóng đêm tất phải lùi.
Phong Trào Hưng Ca, với tất cả những tấm lòng như vậy, sẽ còn đi tới, sẽ còn phát triển, và sẽ tiếp tục gánh vác sứ mệnh mà các bậc tiền bối đã trao lại.
Hãy cùng nhau trở về. Không phải chỉ để tham dự, mà để cùng viết tiếp trang sử này.
Trân trọng,
Nguyễn Minh Huy
Phong Trào Trưởng Phong Trào Hu8ng Ca Việt Nam
PS: Hiên đã có hơn 40 ACE ghi danh. BTC tại Houston phải lo chỗ nghỉ ngơi cho hơn 40 người trong 3 ngày là điều không đơn giản. Xin quý ACE thông báo sớm để BTC địa phương tiện bề sắp xếp.
TÂM THƯ SỐ 3 – ĐẠI HỘI HƯNG CA 15
BỐN MƯƠI NĂM - MỘT HÀNH TRÌNH DẤN THÂN
Kính gởi Quý Anh Chị Em, những người bạn đồng hành thân thiết,
Nhìn lại chặng đường đã qua, hơn bốn mươi năm dâu bể đổi thay, Phong Trào Hưng Ca vẫn một lòng giữ vững tư thế của người con dân nước Việt, dù sống xa quê nhưng chưa bao giờ tự tách mình ra khỏi dòng sinh mệnh chung của dân tộc.
Từ những ngày đầu hình thành, Phong Trào Hưng Ca đã luôn sát cánh cùng các tổ chức Cộng Đồng và các Hội Đoàn, hiện diện nơi thời cuộc cần một tiếng nói, đứng vào hàng ngũ khi tình thế đòi hỏi một lập trường. Chúng ta đã cùng nhau cất cao tiếng nói phản kháng trước những bất công trên quê hương, trước cảnh đàn áp tín ngưỡng, chà đạp quyền sống, bóp nghẹt tự do; và khi non sông gấm vóc của tiền nhân bị xâm phạm, biển trời của tổ quốc bị ngoại bang lấn chiếm.
Tiếng hát Hưng Ca, nói cho cùng, không chỉ là một sinh hoạt văn nghệ đơn thuần, mà chính là lời chứng của lịch sử, là tiếng chuông cảnh tỉnh, là bản cáo trạng nhắc nhở mọi người rằng: chúng ta quyết không chọn sự im lặng trước nỗi oan khiên của đồng bào và vận nước điêu linh.
Thưa Quý Anh Chị Em,
Bốn mươi năm nhìn lại, có một điều khiến chúng ta không khỏi xúc động và suy ngẫm: hiếm có một tổ chức tranh đấu nào lại hun đúc nên nhiều vị lãnh đạo cộng đồng như Hưng Ca.
Nhắc đến điều ấy, không phải để hãnh diện, mà chỉ muốn xác nhận một giá trị chân thực: Hưng Ca là mảnh đất lành để nuôi dưỡng những tấm lòng biết dấn thân, biết quên mình phụng sự xã hội, với một lập trường Quốc Gia trước sau như một.
Hôm nay, chúng ta trân trọng vinh danh những anh chị em đã và đang đảm trách trọng trách trong cộng đồng:
· Hưng Ca Luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa – Cựu Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California.
· Hưng Ca Lê Lam Ngọc – Cựu Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Dallas.
· Hưng Ca Hồ Văn Điền – Cựu Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hạt Tarrant.
· Hưng Ca Nguyễn Hiếu Thuận – Đương nhiệm Chủ tịch Cộng Đồng Việt Mỹ Oklahoma.
Và chắc chắn, trong tương lai, sẽ còn nhiều anh chị em khác - từ Hưng Ca bước ra phục vụ Cộng Đồng, hoặc từ Cộng Đồng đến với Hưng Ca, trong cùng một lý tưởng.
Bên cạnh đó, còn nhiều anh chị em đã và đang đảm nhận những vai trò khác, trong các hội đồng quản trị, trong các ban ngành của các Cộng Đồng mà vẫn là những người Hưng Ca, âm thầm nhưng bền bỉ.
Châm ngôn của chúng ta suốt bốn thập niên qua vẫn không hề thay đổi:
“Lấy văn nghệ và truyền thông làm phương tiện tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền.”
Thưa Quý Anh Chị Em,
Riêng đối với Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hạt Tarrant, Hưng Ca dường như mang một mối thâm tình đặc biệt. Năm kỳ Đại Hội đã được tổ chức tại nơi đây. Gần đây nhất, ba năm trước, Đại Hội 14 đã thành công tốt đẹp nhờ sự bảo trợ tận tình của Cộng Đồng Tarrant. Hôm nay, vị Chủ tịch đương nhiệm cũng là một người bạn chí thiết, luôn dành cho Hưng Ca sự ưu ái và nghĩa tình sâu đậm.
Đó không phải là sự tình cờ của nhân duyên, mà là kết quả của một niềm tin đã được bồi đắp qua bao năm tháng đồng hành trong cùng một chiến tuyến.
Năm nay, ngày tưởng niệm Quốc Hận 30 tháng Tư lại cận kề ngày Đại Hội 30 tháng Năm. Dù hoàn cảnh không cho phép chúng tôi kêu gọi anh em từ phương xa cùng về tề tựu, nhưng thật cảm động biết bao khi các anh em từ Houston đã tự nguyện vượt đường xa trở về. Họ về không chỉ để góp tiếng hát, mà còn để được đứng bên nhau trong tình huynh đệ, cùng sưởi ấm lòng nhau bằng nghĩa đồng hành trong một ngày đầy ý nghĩa thiêng liêng.
Chúng tôi cũng xúc động khi một người bạn trẻ, cảm được tinh thần Hưng Ca, đã nhập cuộc, tháp tùng phái đoàn Houston về Dallas, và tự tay viết tặng hai câu thư pháp như một món quà “tình nghĩa”.
Hưng chí quật cường đòi dân chủ
Ca vang chính khí gọi nhân quyền
Một bạn trẻ khác, đang điều hành một hội đoàn tại Houston, đã nói một câu rất đơn sơ mà sâu nặng: “Nếu anh tổ chức Đại Hội ở nơi khác không tiện, thì cứ về Houston, tụi em lo.” Một câu nói giản dị, mà hàm chứa biết bao nghĩa nặng tình sâu.
Đặc biệt, một vị Hòa Thượng khả kính, khi nhận được thư mời Đại Hội 15 sắp tới, đã trả lời một câu làm chúng tôi không khỏi xúc động:
“Chắc chắn tôi sẽ đến - trừ khi Chư Vị không cho tôi đến"
Một câu nói khiêm cung mà chan chứa nghĩa tình, thể hiện sự gắn bó sâu xa với con đường lý tưởng mà chúng ta đang cùng nhau theo đuổi.
Sau cùng, xin được trân trọng tri ân Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Houston đã rộng lòng bảo trợ và chu toàn mọi phương tiện cần thiết cho hai ngày Đại Hội. Từ âm thanh, hội trường, phòng họp, bàn ghế, sân khấu, … tất cả đều được anh em Houston tận tâm gánh vác bằng tình huynh đệ và trách nhiệm chung.
Thưa Quý Anh Chị Em,
Sẽ còn nhiều, rất nhiều những tấm lòng son như thế hiện diện trong ngày Đại Hội 30 tháng Năm sắp tới. Mỗi người góp một bàn tay, mỗi nơi góp một phần tâm lực, chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một dấu son cho hành trình bốn mươi năm Hưng Ca.
Đó không chỉ là dịp nhìn lại một chặng đường đã qua, mà còn là bước khởi hành cho một hành trình dấn thân mới - mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn, và son sắt hơn với lý tưởng ban đầu.
Nếu trong lòng Quý Vị vẫn còn một đốm lửa chưa tắt, vẫn còn một niềm tin chưa nguôi, xin hãy cùng nhau trở về.
Thân kính,
Nguyễn Minh Huy
Phong Trào Trưởng - Phong Trào Hưng Ca Việt Nam
Tâm Thư Số 4:
Những Tấm Lòng Người Ở Lại
Kính thưa Quý Anh, Quý Chị và toàn thể Bạn hữu xa gần,
Thấm thoát mà đã hơn bốn mươi năm hoạt động, dòng nhạc Hưng Ca vẫn lặng lẽ đồng hành cùng bước chân của người Việt ly hương. Không phải lúc nào cũng phô trương nơi ánh đèn sân khấu, tiếng hát ấy có lúc hiện diện trong những buổi xuống đường, những đêm canh thức, hay những khi đại cuộc cần một tiếng nói dõng dạc cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền nơi quê nhà.
Có những việc làm khi đã gắn bó quá lâu, đôi khi chúng ta không nhận ra hết giá trị. Chỉ khi đi đây, đi đó, gặp lại những người quen cũ, gặp cả những người chưa từng quen – mới chợt nhận ra: tình cảm dành cho “những người chiến sĩ áo đen” vẫn còn đó… âm thầm nhưng rất thật. Những lời ca tha thiết với quê hương vẫn nằm sâu trong tâm khảm đồng bào, không ồn ào nhưng chưa bao giờ phai nhạt.
Thưa quý anh chị em,
Chuyến công tác về Houston vừa qua, vừa để chuẩn bị cho Đại Hội 15, vừa đáp lời mời của Cộng Đồng Houston tham gia văn nghệ “Đêm Không Ngủ” tưởng niệm ngày Quốc Hận 30 tháng 4, đã cho chúng tôi cảm nhận rõ rệt tấm chân tình ấy:
Anh Hồ Hùng: Người từng thủ trống mambo của Hưng Ca từ hai mươi năm trước. Bao mùa lá đổ không gặp, vậy mà chỉ cần nhìn thấy nhau, anh mừng rỡ ra mặt. Chẳng cần nhiều lời, chỉ một cái bắt tay siết chặt, một nụ cười đôn hậu cũng đủ hiểu: cá lại về với nước. Thế là Đại Hôi 15 và những sinh hoạt sắp tới, những bài hùng ca của Hưng Ca sẽ có tiếng trống mambo tăng thêm năng lượng và độ hùng tráng.- Chị Thu Thủy: Một người nghệ sĩ thực thụ, từng giảng dạy nhạc dân tộc tại Nhạc Viện Sài Gòn. Hai năm trước, chị đã khoản đãi mấy chục anh em một bữa cơm thân tình. Lần này, tấm lòng người nghệ sĩ ấy còn quảng đại hơn. Chị đề nghị được mở rộng cửa tư gia đón anh em từ phương xa về tá túc, lại còn vận động lo thêm chỗ nghỉ cho bằng hữu để ai về dự Đại Hội cũng cảm thấy ấm áp như trở về nhà mình. Và hơn thế nữa, chị sẽ hòa thêm nhạc cụ cổ truyền vào những bài hùng ca để thêm đượm tình dân tộc.
- Anh Chu Văn Cương: Một người bạn chí tình của Hưng Ca, vẫn hồn hậu như ngày nào. Anh Chủ tịch, người vẫn thường nói vui “hát hay không bằng hay hát”, đã “tranh thủ” những phút sau cùng bước lên sân khấu, hát tặng Hưng Ca bài “Đêm Nguyện Cầu.” Nghe anh hát, nhiều người trong chúng tôi tự hỏi: anh đang cầu điều gì? Cầu cho Hưng Ca vượt qua kiếp nạn? Hay cầu cho Cộng Đồng Houston đang đứng giữa bao nhiêu thử thách… được bình an? Có lẽ, không cần hỏi. Vì cả một đời, anh đã âm thầm dấn thân, đã dành trọn tuổi thanh xuân cho tổ chức, cho hội đoàn, cho cộng đồng. Nên lời cầu đó dù không nói ra, ai cũng hiểu. Và để đáp lại chút tình dành cho Hưng Ca, anh Cương đã mời tất cả anh em một bữa ăn sáng rất giản dị, bún bò Huế tại tiệm phở của anh Hậu. Không phải cao lương mỹ vị, nhưng ấm lòng vì có nhau.
Thưa quý anh chị em,
Chúng tôi cũng vô cùng cảm kích trước sự nhiệt thành của Anh Trần Đức Hậu, vị Phó Chủ tịch Cộng Đồng Houston, một ca trưởng tâm huyết. Anh thiết tha muốn góp một tay và nói một câu rất mộc mạc: “Nhạc Hưng Ca mà có mandoline, nghe nó mới bốc lửa, mới đã!”. Tiếng cười giòn tan lan tỏa, nhưng phía sau đó là một sự nhập cuộc đầy nhiệt huyết, không chút nề hà.
Lại có Chị Ngọc Lựu (phu nhân của Bác Sĩ Năng), Ủy Viên Văn Nghệ của Cộng Đồng, sẵn sàng bước lên sân khấu trong bộ bà ba đen đậm chất Hưng Ca, tay ôm đàn ghi ta, miệng cất cao lời ca “nhập cuộc”.
Cùng với đó là những anh chị em nghệ sĩ địa phương, những người vốn đã có sân khấu và chỗ đứng riêng, nhưng đã chọn đứng chung một hàng ngũ, không phân biệt tổ chức hay ngôi vị, để cùng cất vang bài hát cho quê hương.
Thưa quý anh chị em,
Những người đến với Hưng Ca không phải vì nhu cầu tìm kiếm danh lợi hay sân khấu.
Một người như Giáo sư Nguyễn Chính Kết – đã quá quen với những diễn đàn lớn, đâu cần thêm diễn đàn nào nữa.
Một người như Tiến sĩ Mai Thanh Truyết – đã có chỗ đứng vững vàng trong giới khoa học và các sinh hoạt chính trị, không cần thêm sân khấu ca hát.
Hay như ông bà Chí Nhân – Liên Bích, mấy mươi năm lão luyện trong ngành truyền thông, hiện đang điều hành một đài phát thanh lớn tại vùng Dallas- Fort Worth, cũng không thiếu nơi để xuất hiện.
Rồi chị Hiền Trương – đang điều hành một ca đoàn với lịch trình dày đặc, cũng không cần thêm show diễn
Đông y sĩ Nhất Nguyên, ông “Thần Đèn” Houston, được nhiều nơi mời gọi, sao lại chọn Hưng Ca để làm gì?
Tất cả họ đến với Hưng Ca vì một ký ức chung, một tiếng gọi lương tri, hay đơn giản chỉ là Tình Yêu Cho Quê Hương, Dân Tộc.
Và còn rất nhiều, rất nhiều những con người thầm lặng khác, nhưng chính họ mới là phần nền vững chắc nhất của đại gia đình này.
Hưng Ca còn tồn tại là vì những con người vẫn còn muốn đứng tựa vai nhau để cùng hát. Có thể mỗi người một phương trời, một cảnh đời, nhưng khi đại cuộc cần đến, vẫn quay về đứng chung một hàng ngũ.
Chừng nào còn những tấm lòng như vậy, thì những phần tử quậy phá sẽ chỉ là những cọng cỏ dại ven đường. Hưng Ca là một thực thể đang sống, đang trỗi dậy trong tình nghĩa đồng bào.
Nào bạn ơi, cùng đứng lên!
Thân kính,
Nguyễn Minh Huy, Phong Trào Trưởng Phong Trào Hưng Ca Việt Nam
Trong cuộc sống, chúng ta đã từng nghe qua biết bao nhiêu bài hát, có những giai điệu thoáng qua rồi để đó, chẳng đọng lại gì. Thế nhưng, lại có những bài ca kỳ lạ, dù năm tháng có trôi đi, người ta vẫn cứ nhớ mãi, vẫn cứ tìm về để hát cho nhau nghe trong những buổi họp mặt ấm cúng, trong những đêm văn nghệ cộng đồng, hay đôi khi, chỉ là để một mình tự tình, gửi gắm nỗi nhớ nhung về phía quê hương xa thẳm.
Có lẽ vì âm nhạc sở hữu một sức mạnh đặc biệt mà ít phương tiện nào có được: nó đi thẳng vào lòng người một cách tự nhiên và bền bỉ nhất. Hãy thử ngẫm mà xem, một bài báo có thể đọc xong rồi bị lãng quên giữa dòng thông tin cuồn cuộn. Một bài diễn văn dù hùng hồn đến mấy cũng có thể trôi tuột qua tai sau khi buổi lễ kết thúc. Nhưng một bài hát, một khi đã chạm được vào những ngăn sâu kín nhất của tâm tư, nó sẽ ở lại, sẽ sống và sẽ đồng hành cùng người nghe qua nhiều thập kỷ.
Chính vì lẽ đó, suốt hơn bốn mươi năm dằng dặc vừa qua, dòng nhạc Hưng Ca vẫn luôn giữ vững một vị trí trang trọng trong dòng sinh hoạt đấu tranh của cộng đồng người Việt tị nạn. Người ta nhắc đến Hưng Ca không phải vì những kỹ thuật trình diễn điêu luyện, cũng chẳng phải vì những sân khấu lộng lẫy, ánh đèn rực rỡ. Hưng Ca sống được là vì những bài hát ấy đã hòa quyện chặt chẽ với tâm trạng của cả một thế hệ người Việt xa xứ – một thế hệ luôn mang nặng trong tim nỗi đau mất nước và niềm thao thức khôn nguôi về một tương lai có Tự Do, Dân Chủ, và Nhân Quyền cho quê cha đất tổ.
Đi qua bao thăng trầm của thời gian, Hưng Ca dần dần không còn bó hẹp mình trong những buổi văn nghệ sân khấu đơn thuần nữa. Tiếng hát ấy đã chọn đi thêm một chặng đường mới, mạnh mẽ hơn – đó là ngã rẽ của truyền thông. Rời xa ánh đèn sân khấu, Hưng Ca đã biết tận dụng mọi phương tiện hiện đại để chuyển tải những thông điệp tâm huyết của mình đến với công chúng.
Chúng ta thấy sự hiện diện của Hưng Ca trên Facebook, trên YouTube, và qua cả những trang mạng riêng được chăm chút tỉ mỉ. Bên cạnh đó, không thể không nhắc đến sự hỗ trợ âm thầm nhưng vô cùng quý báu của rất nhiều anh chị em trong ngành truyền thông, báo chí, phát thanh và truyền hình. Họ đã cùng Hưng Ca phổ biến những bài ca, những chương trình mang nặng tình quê hương. Bởi lẽ, ai cũng thấu hiểu một sự thật hiển nhiên: một bài hát đấu tranh nếu chỉ vang lên trong không gian giới hạn của một hội trường rồi tắt lịm, thì tầm ảnh hưởng sẽ chẳng được bao nhiêu. Nhưng khi tiếng hát ấy được chắp cánh bởi Internet, được lan truyền qua mạng xã hội và truyền thông cộng đồng, nó có thể đi rất xa, len lỏi vào từng gia đình, chạm đến trái tim của những người trẻ, và đặc biệt là tìm đường trở về, vang lên mạnh mẽ ngay trong lòng quốc nội.
Thực tế đã chứng minh, có những bài hát của Hưng Ca đã được người dân trong nước âm thầm truyền tay nhau, được hát lại trong những buổi sinh hoạt kín đáo, hay lặng lẽ vang lên giữa lòng quê mẹ. Có lẽ chính sự thâm nhập âm thầm nhưng bền bỉ ấy đã khiến nhà cầm quyền Cộng Sản cảm thấy bất an và khó chịu. Họ hiểu rất rõ rằng: văn nghệ có sức mạnh cảm hóa, đi sâu vào lòng người một cách không tiếng động nhưng lại vô cùng kiên định.
Trong hành trình hơn bốn mươi năm ấy, Phong Trào Hưng Ca đã tự tạo cho mình một dòng nhạc riêng biệt, một phong cách trình diễn không lẫn vào đâu được. Đó là lối hát không quanh co, không úp mở. Tiếng hát Hưng Ca luôn chọn cách đi thẳng vào bản chất của chế độ Cộng Sản Việt Nam - một thể chế được xây dựng trên nền tảng của sự đàn áp, dối trá và nỗi sợ hãi của người dân.
Có lẽ vì bị "chạm nọc", nên họ đã từng gọi Hưng Ca bằng cái tên: “Biệt Kích Văn Nghệ.” Nghe qua, cái danh xưng ấy tưởng chừng như một lời kết án nặng nề, nhưng đối với những anh em trong phong trào, đó lại là một sự thừa nhận gián tiếp. Nó cho thấy những tiếng hát ấy đã thực sự chạm đúng vào những chỗ nhức nhối nhất, những vết thương sâu nhất của bạo quyền.
Đã từng có những thành viên của Hưng Ca bị nhà cầm quyền tuyên án tử hình vắng mặt, hoặc bị đưa lên mặt báo để phê phán, lên án công khai. Những hành động ấy cho thấy: họ có thể không sợ những bài nhạc giải trí phù phiếm, nhưng họ thực sự e ngại những tiếng hát có khả năng đánh thức lòng người, khơi gợi lương tri. Ngày nay, điều họ lo sợ không chỉ dừng lại ở vấn đề chính trị hay tổ chức, mà họ còn lo sợ sự trỗi dậy của văn hóa, của ký ức lịch sử, và những giá trị tinh thần quý báu mà người Việt hải ngoại vẫn đang nỗ lực gìn giữ cho thế hệ mai sau.
Thưa quý anh chị em,
Thời gian gần đây, chương trình Đại Hội lần thứ 15 của Phong Trào Hưng Ca, cùng với Đêm Văn Nghệ giỗ đầu Chiến sĩ Võ Đại Tôn với chủ đề: “Hát Cho Những Anh Hùng Trên Đường Tranh Đấu” đã trở thành tâm điểm của những sự xuyên tạc và đánh phá ác liệt. Họ tung ra những luận điệu hòng hạ thấp uy tín, cho rằng suốt hơn 30 năm qua ông Võ Đại Tôn chỉ im hơi lặng tiếng, thì có gì đáng để ca ngợi hay vinh danh?
Nhưng xin hãy bình tâm và tự hỏi: "Những Anh Hùng Trên Đường Tranh Đấu" mà Phong Trào Hưng Ca sắp sửa vinh danh trong chương trình văn nghệ tới đây, ngoài Chiến Sĩ Võ Đại Tôn ra, họ còn là ai nữa? Đó chính là Trần Văn Bá. Là Lý Tống. Là Việt Dzũng. Là Phạm Đoan Trang. Là Trần Huỳnh Duy Thức… Đó là tập hợp của những con người đã dâng hiến trọn vẹn tuổi trẻ, đánh đổi tự do, và thậm chí là cả mạng sống của mình cho lý tưởng cao đẹp: Tự Do và Nhân Quyền cho dân tộc. Có những người đã nằm xuống trong lòng đất lạnh, và cũng có những người hiện vẫn đang phải chịu cảnh đọa đày trong lao tù mù mịt.
Nếu việc nhắc đến những nhân cách kiên trung ấy làm cho bạo quyền phải nhức nhối và run sợ, thì điều đó có nghĩa là Hưng Ca đã hát đúng những điều cần hát, nói đúng những điều cần nói.
Thưa quý anh chị,
Sự đàn áp của họ không chỉ dừng lại ở trong nước. Ở hải ngoại này, họ cũng không bao giờ buông tha. Họ sử dụng những thủ đoạn tinh vi, dùng đặc tình, dùng tiền bạc để mua chuộc, để tổ chức đánh phá và bôi nhọ danh dự của Hưng Ca. Cách thức của họ rất thâm độc: họ có thể kết thân, giả vờ tạo dựng niềm tin để len lỏi sâu vào nội bộ tổ chức, rồi từ đó gây ra sự chia rẽ, phân tán, phao tin đồn thất thiệt. Họ nhân danh chính tổ chức để tấn công tổ chức, mượn danh phong trào để đánh phá phong trào. Một câu hỏi lớn đặt ra: HỌ LÀ AI? Câu trả lời xin được dành lại cho sự minh triết của quý độc giả.
Vừa qua, một vị chủ biên của một tờ báo lớn tại Houston đã chia sẻ với chúng tôi một tin đáng chú ý: trong mấy ngày gần đây, có một nhóm người đã tìm đến ông, ngã giá và sẵn sàng chi ra những khoản tiền rất lớn, "bằng mọi giá" để yêu cầu đăng tải những loạt bài viết nhằm đánh phá cá nhân và tổ chức Phong Trào Hưng Ca. Thật đáng trân trọng, vị chủ biên này đã thẳng thừng từ chối và báo ngay cho anh em chúng tôi biết để đề phòng.
Và một lần nữa, câu hỏi ấy lại nhức nhối vang lên: HỌ LÀ AI mà lại có thể ra tay đánh phá Phong Trào Hưng Ca một cách quyết liệt và tàn độc như vậy? HỌ LÀ AI mà lại muốn phá cho bằng được một chương trình văn nghệ mang ý nghĩa vinh danh những anh hùng đã đổ xương máu, đã chịu cảnh tù đày vì công cuộc giải phóng quê hương khỏi ách độc tài?
Thưa quý anh chị em,
Nếu Hưng Ca chỉ đơn thuần là một nhóm văn nghệ giải trí bình thường, chắc chắn chúng tôi đã không bị theo dõi và đánh phá suốt bốn mươi năm qua. Nếu những bài hát của chúng tôi thực sự vô hại, bạo quyền đã không phải lo lắng đến mất ăn mất ngủ như thế. Nhưng cũng chính vì những sự cản phá ấy, anh em chúng tôi càng thêm thấu hiểu rằng: con đường mình đang đi là hoàn toàn đúng đắn. Con đường ấy có thể sẽ còn chậm, còn nhiều gian nan thử thách, có thể sẽ còn bị hiểu lầm hay bị đánh phá ác liệt hơn nữa. Nhưng ít ra, cho đến giờ phút này, những tiếng hát của Hưng Ca chưa bao giờ quay lưng lại với nỗi đau của quê nhà.
Comments
Post a Comment